"Cũng tạm." Nụ cười của Chương Liên Hải rất chừng mực, khóe miệng nhếch lên chưa được một nửa. "Bên ngoài khói lửa ngập trời, Hạ tổng quản là người bận rộn, sao lại rảnh rỗi đến chỗ ta ngồi thế này?"
"Người An Đông muốn đánh vào đâu có dễ dàng như vậy." Sự tự tin của Hạ Thuần Hoa lộ rõ ra mặt. "Những việc cần làm đều đã sắp xếp xong xuôi, ta mới nhớ ra mình đã quá lâu không về thành Hắc Thủy, nhân sự nơi này đều đã lạ lẫm cả rồi. Chẳng phải nên lần lượt đến thăm hỏi một chút sao?"
Chương Liên Hải "ồ" lên một tiếng.
Ánh mắt Hạ Thuần Hoa quét qua người đối phương: "Ta thấy Chương tiên sinh cùng chư vị khí vũ bất phàm, chẳng giống người của thương hội tầm thường. Xin hỏi..."




